确然雪中见过
(宋代)朱松
雨断雪将堕,天低云可攀。谁穿东郭履,来款山阴关。
故人金公子,身窭心甚闲。道机久纯熟,世味饱险艰。
一杯不可缓,软此双脚顽。未忘膜外境,忽涌胸中山。
白眼槩六合,谁云书生孱。万类宅天壤,细观真市阛。
攫金掩醉眼,倚门眩朱颜。哀哉儿女态,今古可笑讪。
坐令一世豪,偃蹇栖茅菅。先生谈天舌,久挂屋壁间。
置之且默坐,观我无所还。纷纷造物机,颠倒转愚奸。
于我何所歉,莫叹箪瓢悭。
《确然雪中见过》拼音标注
què rán xuě zhōng jiàn guò
yǔ duàn xuě jiāng duò,
tiān dī yún kě pān。
shúi chuān dōng guō lv̌,
lái kuǎn shān yīn guān。
gù rén jīn gōng zǐ,
shēn jù xīn shén xián。
dào jī jǐu chún shú,
shì wèi bǎo xiǎn jiān。
yī bēi bù kě huǎn,
ruǎn cǐ shuāng jiǎo wán。
wèi wàng mò wài jìng,
hū yǒng xiōng zhōng shān。
bái yǎn gài lìu hé,
shúi yún shū shēng chán。
wàn lèi zhái tiān rǎng,
xì guān zhēn shì huán。
jué jīn yǎn zùi yǎn,
yǐ mén xuàn zhū yán。
āi zāi ér nv̌ tài,
jīn gǔ kě xiào shàn。
zuò lìng yī shì háo,
yǎn jiǎn qī máo jiān。
xiān shēng tán tiān shé,
jǐu guà wū bì jiān。
zhì zhī qiě mò zuò,
guān wǒ wú suǒ huán。
fēn fēn zào wù jī,
diān dǎo zhuǎn yú jiān。
yú wǒ hé suǒ qiàn,
mò tàn dān piáo qiān。