河津寺歌
(清代)朱琦
盘陀高不极,碧水环其根。其上有古寺,其阳为寺门。
松桧昼阴龙象閟,藤萝岁久浮图昏。老僧四五辈,见客如惊麇。
孤烟出香积,破衲缝秋云。山长水远何寥廓,况复边秋木黄落。
钟梵空余出世音,风尘谁展匡时略。宦海飘飘一叶身,东西南北久迷津。
出门上马欲有问,寺里山僧应笑人。
《河津寺歌》拼音标注
hé jīn sì gē
pán tuó gāo bù jí,
bì shǔi huán qí gēn。
qí shàng yǒu gǔ sì,
qí yáng wèi sì mén。
sōng kuài zhòu yīn lóng xiàng bì,
téng luó sùi jǐu fú tú hūn。
lǎo sēng sì wǔ bèi,
jiàn kè rú liáng jūn。
gū yān chū xiāng jī,
pò nà féng qīu yún。
shān cháng shǔi yuǎn hé liáo kuò,
kuàng fù biān qīu mù huáng luò。
zhōng fàn kōng yú chū shì yīn,
fēng chén shúi zhǎn kuāng shí lvè。
huàn hǎi piāo piāo yī yè shēn,
dōng xī nán běi jǐu mí jīn。
chū mén shàng mǎ yù yǒu wèn,
sì lǐ shān sēng yìng xiào rén。