僧有号可山者

(明代)朱朴

平壤无真山,见画尚云可。况兹水木间,积累群玉垛。

初疑片云孤,忽若落星堕。蜿蜒蛟龙形,割裂芙蓉朵。

泉声滴幽隙,月影穿细琐。吟馀可高眠,禅定可跌坐。

可山殊可人,山亦能可我。何当僦岩穴,焚香听因果。

《僧有号可山者》拼音标注

sēng yǒu hào kě shān zhě
píng rǎng wú zhēn shān,
jiàn huà shàng yún kě。
kuàng zī shǔi mù jiān,
jī lèi qún yù duǒ。
chū yí piàn yún gū,
hū ruò luò xīng duò。
wān yán jiāo lóng xíng,
gē liè fú róng duǒ。
quán shēng dī yōu xì,
yuè yǐng chuān xì suǒ。
yín yú kě gāo mián,
shàn dìng kě diē zuò。
kě shān shū kě rén,
shān yì néng kě wǒ。
hé dāng jìu yán xué,
fén xiāng tīng yīn guǒ。