铁砚歌

(明代)朱朴

我家有墨砚,乃是歙溪石。乃久磨不穿,腻若马肝色。

厓翁为题铭,谓可百金直。吾师铁砚如我墨砚圆,圈子中间藏太极。

当时出冶后入土,千载犹存火痕赤。得非蕤宾青,无乃鬼国黑。

磨墨铿有声,蘸笔润无迹。铜雀足瑕疵,临洮多媚质。

吾师得此殊可惜,经卷香炉同几席。师能学帖怀素书,千个芭蕉为渠摘。

师能临摹贯休画,五百圣僧从此出。麝煤散入五戒香,水影流成八功德。

呜呼我家墨砚空有材,老懒无成每枯涩。何如吾师铁砚坚且奇,喜动骚人与豪客。

明窗净榻日日临池来洗翰,直欲百世相传镇重维摩室。

《铁砚歌》拼音标注

tiě yàn gē
wǒ jiā yǒu mò yàn,
nǎi shì xī xī shí。
nǎi jǐu mó bù chuān,
nì ruò mǎ gān sè。
yá wēng wèi tí míng,
wèi kě bǎi jīn zhí。
wú shī tiě yàn rú wǒ mò yàn yuán,
quān zǐ zhōng jiān cáng tài jí。
dāng shí chū yě hòu rù tǔ,
qiān zài yóu cún huǒ hén chì。
dé fēi rúi bīn qīng,
wú nǎi gǔi guó hēi。
mó mò kēng yǒu shēng,
zhàn bǐ rùn wú jī。
tóng què zú xiá cī,
lín táo duō mèi zhí。
wú shī dé cǐ shū kě xī,
jīng juàn xiāng lú tóng jī xí。
shī néng xué tiē huái sù shū,
qiān gè bā jiāo wèi qú zhāi。
shī néng lín mó guàn xīu huà,
wǔ bǎi shèng sēng cóng cǐ chū。
shè méi sàn rù wǔ jiè xiāng,
shǔi yǐng líu chéng bā gōng dé。
wū hū wǒ jiā mò yàn kōng yǒu cái,
lǎo lǎn wú chéng měi kū sè。
hé rú wú shī tiě yàn jiān qiě qí,
xǐ dòng sāo rén yǔ háo kè。
míng chuāng jìng tà rì rì lín chí lái xǐ hàn,
zhí yù bǎi shì xiāng chuán zhèn zhòng wéi mó shì。