鸣沙山歌
(清代)朱坤
鸣沙之山何崔嵬,壁立万古无倾颓。冲寒疾风吹不起,百夫蹙踏激荡鸣轻雷。
抛衣奋臂各成队,尻竦足撑下如坠。初闻殷殷继咚咚,馀音似与宫商配。
或言此地肺,中空乃作响。遮莫入柱穴,元气时下上。
一窍偶闭声隆隆,正如双耳被人蒙。是谁好事为此剧,嘲笑不怕恼天公。
沙本不解鸣,沙鸣人所使。游嬉值升平,感慨念厥始。
敦煌古郡几回开,鼙鼓惊天动地来。今日沙场围绣壤,依稀琴筑费人猜。
《鸣沙山歌》拼音标注
míng shā shān gē
míng shā zhī shān hé cūi wéi,
bì lì wàn gǔ wú qīng túi。
chōng hán jí fēng chūi bù qǐ,
bǎi fū cù tà jī dàng míng qīng léi。
pāo yī fèn bì gè chéng dùi,
kāo sǒng zú chēng xià rú zhùi。
chū wén yīn yīn jì dōng dōng,
yú yīn sì yǔ gōng shāng pèi。
huò yán cǐ dì fèi,
zhōng kōng nǎi zuò xiǎng。
zhē mò rù zhù xué,
yuán qì shí xià shàng。
yī qiào ǒu bì shēng lóng lóng,
zhèng rú shuāng ěr bèi rén méng。
shì shúi hǎo shì wèi cǐ jù,
cháo xiào bù pà nǎo tiān gōng。
shā běn bù jiě míng,
shā míng rén suǒ shǐ。
yóu xī zhí shēng píng,
gǎn kǎi niàn jué shǐ。
dūn huáng gǔ jùn jī húi kāi,
pí gǔ liáng tiān dòng dì lái。
jīn rì shā cháng wéi xìu rǎng,
yī xī qín zhú fèi rén cāi。