日食诗

(明代)郑真

辛丑四月朔,日有食之既。氛祲烟云相荡摩,天地山川忽蒙翳。

省垣大臣威令传,从官车马成纷然。正笏峨冠向玉阙,瓣香百拜哀吁天。

啬夫奔驰庶人走,叫啸讴呼亦良久。路途错莫若半夜,仰见明星大于斗。

城中编户百万家,喧阗金鼓纷相挝。何物妖虫肆吞啮,奋戈我欲凌云霞。

人言七政失躔度,历家推演错昏暮。清台路阻兵革深,万里不闻传救护。

须臾争讶红光还,将相公侯开笑颜。羲和重整六龙辔,夕阳倒景明西山。

我年三十诚罕见,忧国忧家心恋恋。九重神圣正当阳,天象何为召斯变。

举头问天天不言,人事祇今殊可怜。圣笔昭然示训戒,春秋二百四十年。

《日食诗》拼音标注

rì shí shī
xīn chǒu sì yuè shuò,
rì yǒu shí zhī jì。
fēn jīn yān yún xiāng dàng mó,
tiān dì shān chuān hū méng yì。
shěng yuán dà chén wēi lìng chuán,
cóng guān chē mǎ chéng fēn rán。
zhèng hù é guān xiàng yù què,
bàn xiāng bǎi bài āi xū tiān。
sè fū bēn chí shù rén zǒu,
jiào xiào ōu hū yì liáng jǐu。
lù tú cuò mò ruò bàn yè,
yǎng jiàn míng xīng dà yú dǒu。
chéng zhōng biān hù bǎi wàn jiā,
xuān tián jīn gǔ fēn xiāng zhuā。
hé wù yāo chóng sì tūn niè,
fèn gē wǒ yù líng yún xiá。
rén yán qī zhèng shī chán dù,
lì jiā tūi yǎn cuò hūn mù。
qīng tái lù zǔ bīng gé shēn,
wàn lǐ bù wén chuán jìu hù。
xū yú zhēng yà hóng guāng huán,
jiāng xiāng gōng hóu kāi xiào yán。
xī hé zhòng zhěng lìu lóng pèi,
xī yáng dǎo jǐng míng xī shān。
wǒ nián sān shí chéng hǎn jiàn,
yōu guó yōu jiā xīn liàn liàn。
jǐu zhòng shén shèng zhèng dāng yáng,
tiān xiàng hé wèi zhào sī biàn。
jǔ tóu wèn tiān tiān bù yán,
rén shì qí jīn shū kě lián。
shèng bǐ zhāo rán shì xùn jiè,
chūn qīu èr bǎi sì shí nián。