平夷驿马祖祠下柏 将坼矣 命伐之 其拥树诸石 不忍他弃 遂移作假山于祠后庭

(清代)郑珍

平生爱石心,惟有石始知。两脚落荒城,苔岑悲索离。

谁谓补天具,日见乃忽之。含笑抱之进,马卒俱暗嗤。

世有非常原,固无怪汝疑。茶夫小儿手,指意任所为。

妙在不经心,遂与岩壑期。峰峦有重复,嵌窦亦生姿。

果然惬所欲,百绕未觉疲。谁为后来者,聊乐某在斯。

《平夷驿马祖祠下柏,将坼矣,命伐之,其拥树诸石,不忍他弃,遂移作假山于祠后庭》拼音标注

píng yí yì mǎ zǔ cí xià bǎi,jiāng chè yǐ,mìng fá zhī,qí yǒng shù zhū shí,bù rěn tā qì,sùi yí zuò jiǎ shān yú cí hòu tíng
píng shēng ài shí xīn,
wéi yǒu shí shǐ zhī。
liǎng jiǎo luò huāng chéng,
tái cén bēi suǒ lí。
shúi wèi bǔ tiān jù,
rì jiàn nǎi hū zhī。
hán xiào bào zhī jìn,
mǎ zú jù àn chī。
shì yǒu fēi cháng yuán,
gù wú guài rǔ yí。
chá fū xiǎo ér shǒu,
zhǐ yì rèn suǒ wèi。
miào zài bù jīng xīn,
sùi yǔ yán hè qī。
fēng luán yǒu zhòng fù,
qiàn dòu yì shēng zī。
guǒ rán qiè suǒ yù,
bǎi rào wèi jué pí。
shúi wèi hòu lái zhě,
liáo lè mǒu zài sī。