过唐仁卿先生钓台台在湖山最幽处

(明代)谢宗鍹

山势依台曲折成,断桥深处藕陂清。高人所寄皆孤迥,胜地因年见废兴。

春水苔矶枯柳卧,夕阳渔笛野烟横。羊裘亦是寻常事,浪有桐江身后名。

《过唐仁卿先生钓台台在湖山最幽处》拼音标注

guò táng rén qīng xiān shēng diào tái tái zài hú shān zùi yōu chù
shān shì yī tái qū zhé chéng,
duàn qiáo shēn chù ǒu bēi qīng。
gāo rén suǒ jì jiē gū jiǒng,
shèng dì yīn nián jiàn fèi xīng。
chūn shǔi tái jī kū lǐu wò,
xī yáng yú dí yě yān héng。
yáng qíu yì shì xún cháng shì,
làng yǒu tóng jiāng shēn hòu míng。