杪秋洞庭怀王道士
(宋代)安道
漂泊日复日,洞庭今更秋。青桃亦何意,此夜催人愁。惆怅客中月,裴回江上楼。心知楚天远,目送沧波流。谢客久已灭,微言无处求。空馀白云在,客兴随孤舟。千里杳难尽,一身常独游。故园复何许,江汉徒迟留。
《杪秋洞庭怀王道士》拼音标注
miǎo qīu dòng tíng huái wáng dào shì
piāo bó rì fù rì,
dòng tíng jīn gèng qīu。
qīng táo yì hé yì,
cǐ yè cūi rén chóu。
chóu chàng kè zhōng yuè,
péi húi jiāng shàng lóu。
xīn zhī chǔ tiān yuǎn,
mù sòng cāng bō líu。
xiè kè jǐu yǐ miè,
wēi yán wú chù qíu。
kōng yú bái yún zài,
kè xīng súi gū zhōu。
qiān lǐ yǎo nán jǐn,
yī shēn cháng dú yóu。
gù yuán fù hé xǔ,
jiāng hàn tú chí líu。