和游仙亭岩韵

(明代)谢士元

载陟仙亭岩,尘寰渺如许。旋复造其巅,追随有许与。

力疲行且休,寒崖不知暑。山花向人开,山禽学人语。

天风吹我衣,飘然若仙举。悠悠岩山云,无心自来去。

此云同我心,坦然无钩距。石径阻折盘,扶携唤童竖。

须臾历坦途,一望一延伫。奇哉云外峰,未许誇天柱。

樵歌闻远林,窑烟羃孤屿。而我鹓鹭俦,偶接烟霞侣。

行厨具盘餐,对酒迭宾主。美景谐赏心,良晨适情绪。

何人吹铁笛,声在云深处。勾引天籁鸣,嘈嘈杂宫羽。

睡起酲未醒,临风啜茗乳。日夕山冥冥,归途识前所。

度岭下肩舆,徐行避深阻。磨崖便题诗,不待催诗雨。

回首望白云,迢迢隔莲宇。

《和游仙亭岩韵》拼音标注

hé yóu xiān tíng yán yùn
zài zhì xiān tíng yán,
chén huán miǎo rú xǔ。
xuán fù zào qí diān,
zhūi súi yǒu xǔ yǔ。
lì pí xíng qiě xīu,
hán yá bù zhī shǔ。
shān huā xiàng rén kāi,
shān qín xué rén yǔ。
tiān fēng chūi wǒ yī,
piāo rán ruò xiān jǔ。
yōu yōu yán shān yún,
wú xīn zì lái qù。
cǐ yún tóng wǒ xīn,
tǎn rán wú gōu jù。
shí jìng zǔ zhé pán,
fú xié huàn tóng shù。
xū yú lì tǎn tú,
yī wàng yī yán zhù。
qí zāi yún wài fēng,
wèi xǔ kuā tiān zhù。
qiáo gē wén yuǎn lín,
yáo yān mì gū yǔ。
ér wǒ yuān lù chóu,
ǒu jiē yān xiá lv̌。
xíng chú jù pán cān,
dùi jǐu dié bīn zhǔ。
měi jǐng xié shǎng xīn,
liáng chén shì qíng xù。
hé rén chūi tiě dí,
shēng zài yún shēn chù。
gōu yǐn tiān lài míng,
cáo cáo zá gōng yǔ。
shùi qǐ chéng wèi xǐng,
lín fēng chuò míng rǔ。
rì xī shān míng míng,
gūi tú shì qián suǒ。
dù líng xià jiān yú,
xú xíng bì shēn zǔ。
mó yá biàn tí shī,
bù dài cūi shī yǔ。
húi shǒu wàng bái yún,
tiáo tiáo gé lián yǔ。