和孙竹云道士先坟种松韵
(宋代)萧立之
秦岭苍髯铁色仙,却将翁仲作忘年。移将根去翁陪土,化作杨公种玉田。
客子有怀悲故垄,清明无酒哭苍天。感君此计能千载,独立斜阳咏此篇。
《和孙竹云道士先坟种松韵》拼音标注
hé sūn zhú yún dào shì xiān fén zhǒng sōng yùn
qín líng cāng rán tiě sè xiān,
què jiāng wēng zhòng zuò wàng nián。
yí jiāng gēn qù wēng péi tǔ,
huà zuò yáng gōng zhǒng yù tián。
kè zǐ yǒu huái bēi gù lǒng,
qīng míng wú jǐu kū cāng tiān。
gǎn jūn cǐ jì néng qiān zài,
dú lì xié yáng yǒng cǐ piān。
- 上一篇:归自城外
- 下一篇:七月十五夜云心邀泛北湖