又和酴醾韵
(宋代)项寅宾
天遣司花宝笈开,鲛绡散翦碧云堆。芳根移自散丛远,薰酿曾随凤诏来。只恐飘风撼新竹,却惊残雪触苍苔。水仙欲逞幽香压,山谷似无诠品才。
《又和酴醾韵》拼音标注
yòu hé tú mí yùn
tiān qiǎn sī huā bǎo jí kāi,
jiǎo xiāo sàn jiǎn bì yún dūi。
fāng gēn yí zì sàn cóng yuǎn,
xūn niàng céng súi fèng zhào lái。
zhǐ kǒng piāo fēng hàn xīn zhú,
què liáng cán xuě hóng cāng tái。
shǔi xiān yù chěng yōu xiāng yā,
shān gǔ sì wú quán pǐn cái 。