涉汉至隆中有感

(宋代)项安世

晓渡汉水阳,平川去如掌。春深风日老,雨后桑掌长。麦田渺无际,竹墅清可赏。家家傍林落,往往成族党。溪头浣纱女,十五自来住。我来三月暮,甚作三浙想。爱此重踌躇,凄然复怅惘。边头兵未动,农事日以广。只今烽火地,开辟无旷壤。缅思生人情,本自乐安养。每遭我辈误,遂使汝曹枉。承平未灾变,北地极丰穰。中间一丧乱,杀戮同草莽。赤子亦何如,沦胥受漂荡。缙绅欲辞罪,世道终安放。歌罢叫葛公,英灵歘来享。

《涉汉至隆中有感》拼音标注

shè hàn zhì lóng zhōng yǒu gǎn
xiǎo dù hàn shǔi yáng,
píng chuān qù rú zhǎng。
chūn shēn fēng rì lǎo,
yǔ hòu sāng zhǎng cháng。
mài tián miǎo wú jì,
zhú shù qīng kě shǎng。
jiā jiā bàng lín luò,
wǎng wǎng chéng zú dǎng。
xī tóu wǎn shā nv̌,
shí wǔ zì lái zhù。
wǒ lái sān yuè mù,
shén zuò sān zhè xiǎng。
ài cǐ zhòng chóu chú,
qī rán fù chàng wǎng。
biān tóu bīng wèi dòng,
nóng shì rì yǐ guǎng。
zhǐ jīn fēng huǒ dì,
kāi pì wú kuàng rǎng。
miǎn sī shēng rén qíng,
běn zì lè ān yǎng。
měi zāo wǒ bèi wù,
sùi shǐ rǔ cáo wǎng。
chéng píng wèi zāi biàn,
běi dì jí fēng ráng。
zhōng jiān yī sāng luàn,
shā lù tóng cǎo mǎng。
chì zǐ yì hé rú,
lún xū shòu piāo dàng。
jìn shēn yù cí zùi,
shì dào zhōng ān fàng。
gē bà jiào gé gōng,
yīng líng xū lái xiǎng 。