咏雪次铎字痛字韵二首 其二
(宋代)项安世
我诗已巴歈,曲短不成弄。君诗如郢人,白云渺云梦。
天公震而矜,大地作一供。封姨不自惜,纷纷管迎送。
须臾万象灭,此世无与共。惟馀沧江水,不止亦不动。
耸渠缟带裤,等用麻衣讽。寒梅自生香,古井亦受冻。
松髯老不脱,岁晚见梁栋。此事且勿言,惟知饮当痛。
《咏雪次铎字痛字韵二首 其二》拼音标注
yǒng xuě cì duó zì tòng zì yùn èr shǒu qí èr
wǒ shī yǐ bā yú,
qū duǎn bù chéng nòng。
jūn shī rú yǐng rén,
bái yún miǎo yún mèng。
tiān gōng zhèn ér jīn,
dà dì zuò yī gōng。
fēng yí bù zì xī,
fēn fēn guǎn yíng sòng。
xū yú wàn xiàng miè,
cǐ shì wú yǔ gòng。
wéi yú cāng jiāng shǔi,
bù zhǐ yì bù dòng。
sǒng qú gǎo dài kù,
děng yòng má yī fēng。
hán méi zì shēng xiāng,
gǔ jǐng yì shòu dòng。
sōng rán lǎo bù tuō,
sùi wǎn jiàn liáng dòng。
cǐ shì qiě wù yán,
wéi zhī yǐn dāng tòng。