题菜

(宋代)王绅

纷纷桃与李,默默自成蹊。繁花一消歇,寂寞无人知。

孰若春园蔬,生长在中畦。至味存澹泊,疏叶发华滋。

彼哉膏粱子,但慕膻与肥。不得此中趣,百事安能为。

《题菜》拼音标注

tí cài
fēn fēn táo yǔ lǐ,
mò mò zì chéng xī。
fán huā yī xiāo xiē,
jì mò wú rén zhī。
shú ruò chūn yuán shū,
shēng cháng zài zhōng qí。
zhì wèi cún dàn bó,
shū yè fā huá zī。
bǐ zāi gāo liáng zǐ,
dàn mù dàn yǔ féi。
bù dé cǐ zhōng qù,
bǎi shì ān néng wèi。