扈涧谣

(宋代)安道

笑杀苍谷子,结茅扈涧傍。衡门交蔓草,三月闭春光。

细雨朝来策疲马,一蓑肮脏眠绳床。邻人漉酒邀余去,髣髴王乔栖隐处。

击鼓鸣钟方袒踞,云液璚浆祛俗虑。瑶琴一弄风落絮,瑞烟缥缈双鸾翥。

覆觞便欲随仙驭,洞中丹霞剩有情,劝我青精饭一箸。

出门杲日光破山,雨脚膧胧云意閒。清风万里振天末,回头芳树非人间。

由来是苍谷,长谣下扈涧。涧中风景人不闻,对山聊作流水漫。

崒峍东飞旗影青,三峰矗矗树闱屏。莫道山人醉无事,读书台上阅金经。

颓然一觉芸窗晓,布谷林端啼野鸟。

《扈涧谣》拼音标注

hù jiàn yáo
xiào shā cāng gǔ zǐ,
jié máo hù jiàn bàng。
héng mén jiāo màn cǎo,
sān yuè bì chūn guāng。
xì yǔ zhāo lái cè pí mǎ,
yī suō háng zāng mián shéng chuáng。
lín rén lù jǐu yāo yú qù,
fǎng fú wáng qiáo qī yǐn chù。
jí gǔ míng zhōng fāng tǎn jù,
yún yè qióng jiāng qū sú lv̀。
yáo qín yī nòng fēng luò xù,
rùi yān piǎo miǎo shuāng luán zhù。
fù shāng biàn yù súi xiān yù,
dòng zhōng dān xiá shèng yǒu qíng,
quàn wǒ qīng jīng fàn yī zhù。
chū mén gǎo rì guāng pò shān,
yǔ jiǎo tóng lóng yún yì xián。
qīng fēng wàn lǐ zhèn tiān mò,
húi tóu fāng shù fēi rén jiān。
yóu lái shì cāng gǔ,
cháng yáo xià hù jiàn。
jiàn zhōng fēng jǐng rén bù wén,
dùi shān liáo zuò líu shǔi màn。
zú lù dōng fēi qí yǐng qīng,
sān fēng chù chù shù wéi píng。
mò dào shān rén zùi wú shì,
dú shū tái shàng yuè jīn jīng。
túi rán yī jué yún chuāng xiǎo,
bù gǔ lín duān tí yě niǎo。