哀解开先
(明代)王汝玉
胜国运终圮,潢池争弄兵。惟公起儒素,志在安苍生。
风尘昧寰宇,揽辔思澄清。誓将双龙剑,截海屠长鲸。
西江数十郡,寇盗纷纵横。公时奉朝命,慷慨辞帝京。
翩然乘单舸,万里东南行。父老睹汉仪,箪壶欣并迎。
间出敌人壁,重完吉安城。檄书传将臣,戮力扫搀抢。
当时忠义徒,猛气冲冠缨。指期定恢复,奋激争摅诚。
惜哉事已去,雄图竟无成。狂澜既溃决,孤柱安能撑。
徒挥鲁阳戈,难挽落日倾。至今悲歌士,闻风为吞声。
鲁连游邯郸,片言定纷争。谢传起东山,谈笑江左宁。
嗟公虽不偶,千古同高情。可怜流俗子,锱铢论重轻。
安知壮夫节,成败何足评。余亦抱奇伟,囊锥常愿呈。
慕公一寸心,金石同坚贞。布衣忧社稷,任重居公卿。
九原不复作,长些衷难平。赋诗继七哀,雪泪风悲鸣。
《哀解开先》拼音标注
āi jiě kāi xiān
shèng guó yùn zhōng pǐ,
huáng chí zhēng nòng bīng。
wéi gōng qǐ rú sù,
zhì zài ān cāng shēng。
fēng chén mèi huán yǔ,
lǎn pèi sī chéng qīng。
shì jiāng shuāng lóng jiàn,
jié hǎi tú cháng jīng。
xī jiāng shù shí jùn,
kòu dào fēn zòng héng。
gōng shí fèng zhāo mìng,
kāng kǎi cí dì jīng。
piān rán chéng dān gě,
wàn lǐ dōng nán xíng。
fù lǎo dǔ hàn yí,
dān hú xīn bìng yíng。
jiān chū dí rén bì,
zhòng wán jí ān chéng。
xí shū chuán jiāng chén,
lù lì sǎo chān qiǎng。
dāng shí zhōng yì tú,
měng qì chōng guān yīng。
zhǐ qī dìng hūi fù,
fèn jī zhēng shū chéng。
xī zāi shì yǐ qù,
xióng tú jìng wú chéng。
kuáng lán jì kùi jué,
gū zhù ān néng chēng。
tú hūi lǔ yáng gē,
nán wǎn luò rì qīng。
zhì jīn bēi gē shì,
wén fēng wèi tūn shēng。
lǔ lián yóu hán dān,
piàn yán dìng fēn zhēng。
xiè chuán qǐ dōng shān,
tán xiào jiāng zuǒ níng。
jiē gōng sūi bù ǒu,
qiān gǔ tóng gāo qíng。
kě lián líu sú zǐ,
zī zhū lùn zhòng qīng。
ān zhī zhuàng fū jié,
chéng bài hé zú píng。
yú yì bào qí wěi,
náng zhūi cháng yuàn chéng。
mù gōng yī cùn xīn,
jīn shí tóng jiān zhēn。
bù yī yōu shè jì,
rèn zhòng jū gōng qīng。
jǐu yuán bù fù zuò,
cháng xiē zhōng nán píng。
fù shī jì qī āi,
xuě lèi fēng bēi míng。