题张溪云画竹
(明代)王汝玉
唐人画竹推绝伦,辋川真为竹写神。笔端川出钩锁法,片片剪落湘云春。
澄清亦得此君意,金错刀成世争贵。数叶萧疏玉一枝,凤毛龙角誇雄丽。
张君画竹何人传,落墨往往宗辋川。佳人天寒翠袖薄,满堂飒飒生风烟。
平生跌宕不羁迹,尤与此君情莫逆。大娘剑器张颠书,奇妙自与常人殊。
兴来大叫数纸尽,赤手探得骊龙珠。君今骑鲸蹑云衢,百年真迹绝世无。
尔从何处得此图,重价自合倾名都。我来为尔赋长句,诗成总是江南趣。
醉挥如意按节歌,不知击折珊瑚树。
《题张溪云画竹》拼音标注
tí zhāng xī yún huà zhú
táng rén huà zhú tūi jué lún,
wǎng chuān zhēn wèi zhú xiě shén。
bǐ duān chuān chū gōu suǒ fǎ,
piàn piàn jiǎn luò xiāng yún chūn。
chéng qīng yì dé cǐ jūn yì,
jīn cuò dāo chéng shì zhēng gùi。
shù yè xiāo shū yù yī zhī,
fèng máo lóng jiǎo kuā xióng lì。
zhāng jūn huà zhú hé rén chuán,
luò mò wǎng wǎng zōng wǎng chuān。
jiā rén tiān hán cùi xìu bó,
mǎn táng sà sà shēng fēng yān。
píng shēng diē dàng bù jī jī,
yóu yǔ cǐ jūn qíng mò nì。
dà niáng jiàn qì zhāng diān shū,
qí miào zì yǔ cháng rén shū。
xīng lái dà jiào shù zhǐ jǐn,
chì shǒu tàn dé lí lóng zhū。
jūn jīn qí jīng niè yún qú,
bǎi nián zhēn jī jué shì wú。
ěr cóng hé chù dé cǐ tú,
zhòng jià zì hé qīng míng dū。
wǒ lái wèi ěr fù cháng jù,
shī chéng zǒng shì jiāng nán qù。
zùi hūi rú yì àn jié gē,
bù zhī jí zhé shān hú shù。