与张云汀论汉隶

(清代)王如玉

苦悬光和不可见,郭泰夏承为鲁赝。隶体纷纷惑汉唐,几人曾识庐山面。

剪秃兔毫状剥蚀,古拙苍奇自惊炫。盟津谷口竹垞翁,意态有余非杜撰。

痴儿拾得半段枪,跨上疲驴学桃战。一字人夸过百金,谬种流传方炽扇。

当年宣庙古碑存,五凤一砖枝玉片。乙瑛韩敕史晨铭,孔宙彪褒泉侯羡。

龙拿虎攫势蜿蜒,利刃铦锋侔戟剑。其中梁鹄事宏整,体格严棱汉法变。

外此迁仁韩固郑峻鲁荣武,晚出曹全最完善。

又有当涂大飨文,三绝之名称受禅。两朝碑版照千春,垂璧竟同燕石贱。

无人心手竞追模,可惜琳琅散雷电。银钩金薤掩神明,美女时花工婉变。

我生嗜好在金石,贪若贾胡百货衒。安能盛业继鸿都,永兴斯文留一线。

《与张云汀论汉隶》拼音标注

yǔ zhāng yún tīng lùn hàn lì
kǔ xuán guāng hé bù kě jiàn,
guō tài xià chéng wèi lǔ yàn。
lì tǐ fēn fēn huò hàn táng,
jī rén céng shì lú shān miàn。
jiǎn tū tù háo zhuàng bō shí,
gǔ zhuó cāng qí zì liáng xuàn。
méng jīn gǔ kǒu zhú chá wēng,
yì tài yǒu yú fēi dù zhuàn。
chī ér shí dé bàn duàn qiāng,
kuà shàng pí lv́ xué táo zhàn。
yī zì rén kuā guò bǎi jīn,
mìu zhǒng líu chuán fāng chì shàn。
dāng nián xuān miào gǔ bēi cún,
wǔ fèng yī zhuān zhī yù piàn。
yǐ yīng hán chì shǐ chén míng,
kǒng zhòu biāo bāo quán hóu xiàn。
lóng ná hǔ jué shì wān yán,
lì rèn xiān fēng móu jǐ jiàn。
qí zhōng liáng hú shì hóng zhěng,
tǐ gé yán léng hàn fǎ biàn。
wài cǐ qiān rén hán gù zhèng jùn lǔ róng wǔ,
wǎn chū cáo quán zùi wán shàn。
yòu yǒu dāng tú dà xiǎng wén,
sān jué zhī míng chēng shòu shàn。
liǎng zhāo bēi bǎn zhào qiān chūn,
chúi bì jìng tóng yàn shí jiàn。
wú rén xīn shǒu jìng zhūi mó,
kě xī lín láng sàn léi diàn。
yín gōu jīn xiè yǎn shén míng,
měi nv̌ shí huā gōng wǎn biàn。
wǒ shēng shì hǎo zài jīn shí,
tān ruò jiǎ hú bǎi huò xuàn。
ān néng shèng yè jì hóng dū,
yǒng xīng sī wén líu yī xiàn。