哀故友

(明代)王汝玉

宇宙经纷溃,江湖减旧知。可怜今日泪,又为故人垂。

我昔叨乡榜,君方谒泮池。虽当童稚岁,早见老成姿。

灵凤初辞穴,神驹不受羁。昂昂呈骨格,采采濯威仪。

自合凌丹汉,应须置玉墀。风烟一飘散,寒暑久乖离。

杜曲身弥困,盈川誉日驰。停云空怅望,落月累成思。

郭外閒投迹,山中喜践期。绛纱新帐设,綵笔丽词摛。

志趣朋侪畏,才华月旦推。吾徒获佳侣,乡校遇良师。

几度联徐榻,常因入董帷。夜吟灯数剪,昼论晷频移。

村转千花里,山蟠巨泽湄。知将遂栖隐,正拟得攀随。

不意干戈变,俄惊衽席疑。片时殊宠辱,反掌易安危。

骨肉归何处,精灵失所之。慈亲痛钳赭,爱子陷囚缧。

薤露行歌杳,铭旌返

《哀故友》拼音标注

āi gù yǒu
yǔ zhòu jīng fēn kùi,
jiāng hú jiǎn jìu zhī。
kě lián jīn rì lèi,
yòu wèi gù rén chúi。
wǒ xī tāo xiāng bǎng,
jūn fāng yè pàn chí。
sūi dāng tóng zhì sùi,
zǎo jiàn lǎo chéng zī。
líng fèng chū cí xué,
shén jū bù shòu jī。
áng áng chéng gǔ gé,
cǎi cǎi zhuó wēi yí。
zì hé líng dān hàn,
yìng xū zhì yù chí。
fēng yān yī piāo sàn,
hán shǔ jǐu guāi lí。
dù qū shēn mí kùn,
yíng chuān yù rì chí。
tíng yún kōng chàng wàng,
luò yuè lèi chéng sī。
guō wài xián tóu jī,
shān zhōng xǐ jiàn qī。
jiàng shā xīn zhàng shè,
cǎi bǐ lì cí chī。
zhì qù péng chái wèi,
cái huá yuè dàn tūi。
wú tú huò jiā lv̌,
xiāng xiào yù liáng shī。
jī dù lián xú tà,
cháng yīn rù dǒng wéi。
yè yín dēng shù jiǎn,
zhòu lùn gǔi pín yí。
cūn zhuǎn qiān huā lǐ,
shān pán jù zé méi。
zhī jiāng sùi qī yǐn,
zhèng nǐ dé pān súi。
bù yì gān gē biàn,
é liáng rèn xí yí。
piàn shí shū chǒng rǔ,
fǎn zhǎng yì ān wēi。
gǔ ròu gūi hé chù,
jīng líng shī suǒ zhī。
cí qīn tòng qián zhě,
ài zǐ xiàn qíu léi。
xiè lù xíng gē yǎo,
míng jīng fǎn