忆昔行三首 其二

(清代)王润生

忆昔同治之三载,王师航海来江东。苏常师县次第下,炊烟渐起荆榛丛。

畴道遗黎祸未已,劫火更照江天红。突踞吾里作窟穴,一网打尽哀鸣鸿。

犹幸寒门得天悯,一家星散同霜蓬。逾月乱定后先返,骨肉无恙家则空。

家空于我复何有,老父竟以忧伤终。是时尽室朝无饔,意外歘又遭闵凶。

生者无食死曷殓,屋材手撤黄肠充。葬之以礼乃若此,每一念及悲填胸。

人生百愆会可赎,独有此眼长无穷。

《忆昔行三首 其二》拼音标注

yì xī xíng sān shǒu qí èr
yì xī tóng zhì zhī sān zài,
wáng shī háng hǎi lái jiāng dōng。
sū cháng shī xiàn cì dì xià,
chūi yān jiàn qǐ jīng zhēn cóng。
chóu dào yí lí huò wèi yǐ,
jié huǒ gèng zhào jiāng tiān hóng。
tū jù wú lǐ zuò kū xué,
yī wǎng dǎ jǐn āi míng hóng。
yóu xìng hán mén dé tiān mǐn,
yī jiā xīng sàn tóng shuāng péng。
yú yuè luàn dìng hòu xiān fǎn,
gǔ ròu wú yàng jiā zé kōng。
jiā kōng yú wǒ fù hé yǒu,
lǎo fù jìng yǐ yōu shāng zhōng。
shì shí jǐn shì zhāo wú yōng,
yì wài xū yòu zāo mǐn xiōng。
shēng zhě wú shí sǐ hé liàn,
wū cái shǒu chè huáng cháng chōng。
zàng zhī yǐ lǐ nǎi ruò cǐ,
měi yī niàn jí bēi tián xiōng。
rén shēng bǎi qiān hùi kě shú,
dú yǒu cǐ yǎn cháng wú qióng。