和元卿二首 其一
(宋代)慕容彦逢
水根山脚最荒凉,子隐颓祠足感伤。子庑倾颠春草绿,门庭寂静野花香。
闻之自可成酸鼻,见此如何不断肠。追想旧踪徒怅望,淡烟浅露忽斜阳。
《和元卿二首 其一》拼音标注
hé yuán qīng èr shǒu qí yī
shǔi gēn shān jiǎo zùi huāng liáng,
zǐ yǐn túi cí zú gǎn shāng。
zǐ wǔ qīng diān chūn cǎo lv̀,
mén tíng jì jìng yě huā xiāng。
wén zhī zì kě chéng suān bí,
jiàn cǐ rú hé bù duàn cháng。
zhūi xiǎng jìu zōng tú chàng wàng,
dàn yān qiǎn lù hū xié yáng。