四用韵 其一

(宋代)牟巘

寄食于人苦未佳,从来逆旅便为家。四时长是瓶无粟,一夜偶然灯有花。

雪夜又寒谁复料,物中惟老不堪誇。卷书危坐时相望,不觉西南各一涯。

《四用韵 其一》拼音标注

sì yòng yùn qí yī
jì shí yú rén kǔ wèi jiā,
cóng lái nì lv̌ biàn wèi jiā。
sì shí cháng shì píng wú sù,
yī yè ǒu rán dēng yǒu huā。
xuě yè yòu hán shúi fù liào,
wù zhōng wéi lǎo bù kān kuā。
juàn shū wēi zuò shí xiāng wàng,
bù jué xī nán gè yī yá。