仲实示中秋诗甚恨不同此乐用韵一笑病中殊无思也
(宋代)牟巘
谁其持冰炭,晨夕闯我庭。遥哉水帝后,乃有此宁馨。
不受百药镌,奈何顽且冥。是时八月半,无云天正清。
居然作灾怪,流汗如翻瓶。捕逐出八荒,弱步愁□□。
而子方寘酒,宾主更醉醒。作诗调明月,顾兔下乞灵。
饮量闻小减,犹能吸南溟。客疾扫已空,荡荡白云扃。
何必效渊明,苦问神影形。吾生七望八,朏朒知几经。
不乐复奚为,羡子鬓未星。何时定一来,眼中见鸾停。
软语到夜阑,发火烹中泠。诵子新诗篇,我亦能静听。
《仲实示中秋诗甚恨不同此乐用韵一笑病中殊无思也》拼音标注
zhòng shí shì zhōng qīu shī shén hèn bù tóng cǐ lè yòng yùn yī xiào bìng zhōng shū wú sī yě
shúi qí chí bīng tàn,
chén xī chuǎng wǒ tíng。
yáo zāi shǔi dì hòu,
nǎi yǒu cǐ níng xīn。
bù shòu bǎi yào juān,
nài hé wán qiě míng。
shì shí bā yuè bàn,
wú yún tiān zhèng qīng。
jū rán zuò zāi guài,
líu hàn rú fān píng。
bǔ zhú chū bā huāng,
ruò bù chóu □ □。
ér zǐ fāng zhì jǐu,
bīn zhǔ gèng zùi xǐng。
zuò shī diào míng yuè,
gù tù xià qǐ líng。
yǐn liàng wén xiǎo jiǎn,
yóu néng xī nán míng。
kè jí sǎo yǐ kōng,
dàng dàng bái yún jiōng。
hé bì xiào yuān míng,
kǔ wèn shén yǐng xíng。
wú shēng qī wàng bā,
fěi nv̀ zhī jī jīng。
bù lè fù xī wèi,
xiàn zǐ bìn wèi xīng。
hé shí dìng yī lái,
yǎn zhōng jiàn luán tíng。
ruǎn yǔ dào yè lán,
fā huǒ pēng zhōng líng。
sòng zǐ xīn shī piān,
wǒ yì néng jìng tīng。