汉宫春(再和前韵)

(宋代)刘克庄

多谢句芒,露十分春信,一种仙分。主人领客卜夜,也唤分司。天葩国艳,几曾烦、薄粉浓脂。微似有,酒潮玉颊,更无粟起香肌。
犹记老婆年少,爱斜簪宝髻,浅印红眉。回头笑他桃杏,太赤些儿。而今零落,更禁当、多少风吹。君看取,梢头点滴,绝胜树下纷披。

《汉宫春(再和前韵)》拼音标注

hàn gōng chūn ( zài hé qián yùn )
duō xiè jù máng,
lù shí fēn chūn xìn,
yī zhǒng xiān fēn。
zhǔ rén lǐng kè bǔ yè,
yě huàn fēn sī。
tiān pā guó yàn,
jī céng fán 、 bó fěn nóng zhī。
wēi sì yǒu,
jǐu cháo yù jiá,
gèng wú sù qǐ xiāng jī。
yóu jì lǎo pó nián shǎo,
ài xié zān bǎo jì,
qiǎn yìn hóng méi。
húi tóu xiào tā táo xìng,
tài chì xiē ér。
ér jīn líng luò,
gèng jìn dāng 、 duō shǎo fēng chūi。
jūn kàn qǔ,
shāo tóu diǎn dī,
jué shèng shù xià fēn pī。