三高祠咏古三首 其一
(宋代)刘季孙
大湖际天碧,浩荡浮万象。中有洞庭山,天作蓬壶样。
芦苇秋萧萧,时闻发渔唱。风顺如可寻,月明迷所向。
有人在扁舟,发白意夷旷。扣舷了不顾,出没信波浪。
心已类水石,何由知得丧。遗民至如今,自古惟越相。
初为吴都囚,君臣忧醢酱。忍耻人谓愚,祈生世知妄。
尪癯脱万死,归国奇谋创。行师舞群姓,下令跃诸将。
夜半覆姑苏,夫差始悲怆。安恻宽晷刻,反掌成伯王。
江山入会稽,功高谁与抗。宠利速祸败,忠臣半诛放。
遁去举邦求,君王铸形状。寂寥数千年,相见霜缣上。
《三高祠咏古三首 其一》拼音标注
sān gāo cí yǒng gǔ sān shǒu qí yī
dà hú jì tiān bì,
hào dàng fú wàn xiàng。
zhōng yǒu dòng tíng shān,
tiān zuò péng hú yáng。
lú wěi qīu xiāo xiāo,
shí wén fā yú chàng。
fēng shùn rú kě xún,
yuè míng mí suǒ xiàng。
yǒu rén zài biǎn zhōu,
fā bái yì yí kuàng。
kòu xián le bù gù,
chū méi xìn bō làng。
xīn yǐ lèi shǔi shí,
hé yóu zhī dé sāng。
yí mín zhì rú jīn,
zì gǔ wéi yuè xiāng。
chū wèi wú dū qíu,
jūn chén yōu hǎi jiàng。
rěn chǐ rén wèi yú,
qí shēng shì zhī wàng。
wāng qú tuō wàn sǐ,
gūi guó qí móu chuàng。
xíng shī wǔ qún xìng,
xià lìng yuè zhū jiāng。
yè bàn fù gū sū,
fū chà shǐ bēi chuàng。
ān cè kuān gǔi kè,
fǎn zhǎng chéng bó wáng。
jiāng shān rù hùi jī,
gōng gāo shúi yǔ kàng。
chǒng lì sù huò bài,
zhōng chén bàn zhū fàng。
dùn qù jǔ bāng qíu,
jūn wáng zhù xíng zhuàng。
jì liáo shù qiān nián,
xiāng jiàn shuāng jiān shàng。