烂柯山四首

(唐代)刘迥

白云引策杖,苔径谁往还。渐见松树偃,时闻鸟声闲。
豁然喧氛尽,独对万重山。
石桥架绝壑,苍翠横鸟道。凭槛云脚下,颓阳日犹蚤。
霓裳倘一遇,千载长不老。
灵境偶一寻,洞天碧云上。烂柯有遗迹,羽客何由访。
日暮怅欲还,晴烟满千嶂。
绳床宴坐久,石窟绝行迹。能在人代中,遂将人代隔。
白云风飏飞,非欲待归客。

《烂柯山四首》拼音标注

làn kē shān sì shǒu
bái yún yǐn cè zhàng,
tái jìng shúi wǎng huán。
jiàn jiàn sōng shù yǎn,
shí wén niǎo shēng xián。
huō rán xuān fēn jǐn,
dú dùi wàn zhòng shān。
shí qiáo jià jué hè,
cāng cùi héng niǎo dào。
píng jiàn yún jiǎo xià,
túi yáng rì yóu zǎo。
ní cháng tǎng yī yù,
qiān zài cháng bù lǎo。
líng jìng ǒu yī xún,
dòng tiān bì yún shàng。
làn kē yǒu yí jī,
yǔ kè hé yóu fǎng。
rì mù chàng yù huán,
qíng yān mǎn qiān zhàng。
shéng chuáng yàn zuò jǐu,
shí kū jué xíng jī。
néng zài rén dài zhōng,
sùi jiāng rén dài gé。
bái yún fēng yáng fēi,
fēi yù dài gūi kè 。