柳叹

(宋代)安道

门前谁种青青柳,竟与苍松势比高。一夕狂风尽吹倒,松声依旧作波涛。

《柳叹》拼音标注

lǐu tàn
mén qián shúi zhǒng qīng qīng lǐu,
jìng yǔ cāng sōng shì bǐ gāo。
yī xī kuáng fēng jǐn chūi dǎo,
sōng shēng yī jìu zuò bō tāo。