江郎山松歌

(清代)刘佳

青山突起三高峰,峰峰削出青芙蓉。云有仙灵觞其上,骖龙往往翔空濛。

偶然一龙夜蜕骨,化为千岁虬枝松。仙都窈窕秘奇玩,至今万叠云霞封。

何来草笠宛陵客,平地腾行轻绝迹。猱升玃走疾如飞,夜半山灵惊辟易。

苍龙局促不能翔,长縆一丈缚其脊。挥鞭驱驰下九天,崖石摧颓山魅泣。

舁与贵家置窗牖,主人矜惜得未有。我独一见心生怜,此意分明谁与剖。

由来神物非偶然,托地既高得天厚。此松如历几千年,岂复区区屑培塿。

尔曹不识造物心,坐使支离成老叟。呜呼尔松且勿悲,雷雨空山会有时。

群仙云中一招手,掉尾仍化苍龙飞。

《江郎山松歌》拼音标注

jiāng láng shān sōng gē
qīng shān tū qǐ sān gāo fēng,
fēng fēng xuē chū qīng fú róng。
yún yǒu xiān líng shāng qí shàng,
cān lóng wǎng wǎng xiáng kōng méng。
ǒu rán yī lóng yè shùi gǔ,
huà wèi qiān sùi qíu zhī sōng。
xiān dū yǎo tiǎo mì qí wán,
zhì jīn wàn dié yún xiá fēng。
hé lái cǎo lì wǎn líng kè,
píng dì téng xíng qīng jué jī。
náo shēng jué zǒu jí rú fēi,
yè bàn shān líng liáng pì yì。
cāng lóng jú cù bù néng xiáng,
cháng gēng yī zhàng fú qí jí。
hūi biān qū chí xià jǐu tiān,
yá shí cūi túi shān mèi qì。
yú yǔ gùi jiā zhì chuāng yǒu,
zhǔ rén jīn xī dé wèi yǒu。
wǒ dú yī jiàn xīn shēng lián,
cǐ yì fēn míng shúi yǔ pōu。
yóu lái shén wù fēi ǒu rán,
tuō dì jì gāo dé tiān hòu。
cǐ sōng rú lì jī qiān nián,
qǐ fù qū qū xiè péi lǒu。
ěr cáo bù shì zào wù xīn,
zuò shǐ zhī lí chéng lǎo sǒu。
wū hū ěr sōng qiě wù bēi,
léi yǔ kōng shān hùi yǒu shí。
qún xiān yún zhōng yī zhāo shǒu,
diào wěi réng huà cāng lóng fēi。