开莺

(宋代)刘过

东风扶日上共枝,恰恰幽禽弄暖时。
百啭忽惊春梦破,间关石上话相思。

《开莺》拼音标注

kāi yīng
dōng fēng fú rì shàng gòng zhī,
qià qià yōu qín nòng nuǎn shí。
bǎi zhuàn hū liáng chūn mèng pò,
jiān guān shí shàng huà xiāng sī 。