东坡竹石

(宋代)刘黻

坡翁北归留戏笔,数竹离奇生磈石。
世如有凤必先知,碌碌凡禽谁得识。
风不声兮月不影,山僧笑我移枯瘠。
岭耻每苦烟瘴深,烟瘴何曾祸忠直。
天使无垢来此邦,要与坡翁发真迹。
大书特书等傲岸,方寸一虚隘八极。
何年移植蓬莱宫,清风逼人寒半壁。
枝可磨,叶可摘,
石上根,祗如昔。

《东坡竹石》拼音标注

dōng pō zhú shí
pō wēng běi gūi líu xì bǐ,
shù zhú lí qí shēng wěi shí。
shì rú yǒu fèng bì xiān zhī,
lù lù fán qín shúi dé shì。
fēng bù shēng xī yuè bù yǐng,
shān sēng xiào wǒ yí kū jí。
líng chǐ měi kǔ yān zhàng shēn,
yān zhàng hé céng huò zhōng zhí。
tiān shǐ wú gòu lái cǐ bāng,
yào yǔ pō wēng fā zhēn jī。
dà shū tè shū děng ào àn,
fāng cùn yī xū ài bā jí。
hé nián yí zhí péng lái gōng,
qīng fēng bī rén hán bàn bì。
zhī kě mó,
yè kě zhāi,
shí shàng gēn,
zhī rú xī 。