秋心
(宋代)刘黻
秋日日苦短,秋夜夜苦长。
长短夜易晷,处厄心自伤。
秋风独有声,叶叶闯我窗。
秋月岂无情,隙隙窥我床。
苒苒寒事迫,孰整衾与裳。
故乡隔万山,篱菊那能芳。
长短夜易晷,处厄心自伤。
秋风独有声,叶叶闯我窗。
秋月岂无情,隙隙窥我床。
苒苒寒事迫,孰整衾与裳。
故乡隔万山,篱菊那能芳。
《秋心》拼音标注
qīu xīn
qīu rì rì kǔ duǎn,
qīu yè yè kǔ cháng。
cháng duǎn yè yì gǔi,
chù è xīn zì shāng。
qīu fēng dú yǒu shēng,
yè yè chuǎng wǒ chuāng。
qīu yuè qǐ wú qíng,
xì xì kūi wǒ chuáng。
rǎn rǎn hán shì pò,
shú zhěng qīn yǔ cháng。
gù xiāng gé wàn shān,
lí jú nà néng fāng 。
- 上一篇:挽万竹西隐君
- 下一篇:用坡仙梅花十韵·拟梅