闻陈正学理琴

(宋代)刘黻

闻君整琴待秋风,我欲从之魂风通。
素麻仿佛苍髯翁,扬休山立崆峒东。
泪痕犹湿龙门桐,有曲无音悲天公。
猗兰未冷拘幽浓,那知斯道将遂穷。
山矸石烂冥感丛,枝蜩盘蝇迭相雄。
两耳年来怪不聪,群哇扰杂安於聋。
烦君为我调怔忡,流泉隐隐深涧中。
春温廉折各不同,声虽在指意在胸。
云飘柳絮风入松,恍然楼阁坐虚空。
伯牙所知何必钟,白鹤飞来采芹宫。

《闻陈正学理琴》拼音标注

wén chén zhèng xué lǐ qín
wén jūn zhěng qín dài qīu fēng,
wǒ yù cóng zhī hún fēng tōng。
sù má fǎng fó cāng rán wēng,
yáng xīu shān lì kōng tóng dōng。
lèi hén yóu shī lóng mén tóng,
yǒu qū wú yīn bēi tiān gōng。
yī lán wèi lěng jū yōu nóng,
nà zhī sī dào jiāng sùi qióng。
shān gān shí làn míng gǎn cóng,
zhī tiáo pán yíng dié xiāng xióng。
liǎng ěr nián lái guài bù cōng,
qún wā rǎo zá ān yú lóng。
fán jūn wèi wǒ diào zhēng chōng,
líu quán yǐn yǐn shēn jiàn zhōng。
chūn wēn lián zhé gè bù tóng,
shēng sūi zài zhǐ yì zài xiōng。
yún piāo lǐu xù fēng rù sōng,
huǎng rán lóu gé zuò xū kōng。
bó yá suǒ zhī hé bì zhōng,
bái hè fēi lái cǎi qín gōng 。