波光亭

(宋代)刘才邵

方塘溶溶贮清泚,中有高亭兀然起。问公名亭意若何,公笑不言摇麈尾。

知公直是我辈人,此意不凡端有以。亭本无风水亦静,风落波生偶然尔。

山摇宿霭迷粉黛,莺啼晚柳明金翠。涔涔凉气侵语笑,漠漠飞岚到襟袂。

冰痕摇度帘痕曲,晓日初升窗影碎。几个沙鸥乱夕阳,一段馀霞浴晴绮。

可怜巽坎固多态,转续无穷难偻指。凭栏若随根境转,目不暇瞬亦劳矣。

谁知主人心湛然,道骨嵚嵚照云水。本来非静亦非摇,坐观物态聊尔尔。

更须说似登临人,认取闹中真自己。

《波光亭》拼音标注

bō guāng tíng
fāng táng róng róng zhǔ qīng cǐ,
zhōng yǒu gāo tíng wù rán qǐ。
wèn gōng míng tíng yì ruò hé,
gōng xiào bù yán yáo zhǔ wěi。
zhī gōng zhí shì wǒ bèi rén,
cǐ yì bù fán duān yǒu yǐ。
tíng běn wú fēng shǔi yì jìng,
fēng luò bō shēng ǒu rán ěr。
shān yáo sù ǎi mí fěn dài,
yīng tí wǎn lǐu míng jīn cùi。
cén cén liáng qì qīn yǔ xiào,
mò mò fēi lán dào jīn mèi。
bīng hén yáo dù lián hén qū,
xiǎo rì chū shēng chuāng yǐng sùi。
jī gè shā ōu luàn xī yáng,
yī duàn yú xiá yù qíng qǐ。
kě lián xùn kǎn gù duō tài,
zhuǎn xù wú qióng nán lv̌ zhǐ。
píng lán ruò súi gēn jìng zhuǎn,
mù bù xiá shùn yì láo yǐ。
shúi zhī zhǔ rén xīn zhàn rán,
dào gǔ qīn qīn zhào yún shǔi。
běn lái fēi jìng yì fēi yáo,
zuò guān wù tài liáo ěr ěr。
gèng xū shuō sì dēng lín rén,
rèn qǔ nào zhōng zhēn zì jǐ。