昭君出塞行
(宋代)刘才邵
晓钟传箭金门开,翠裘玉几高崔嵬。蕃官膜拜领天语,玉颜忍泪青娥摧。
尘昏金翠风鬟乱,琵琶难写重重怨。回望秦关烟雾深,心魂暗逐么弦断。
大阉当国国势卑,坐致匈奴辄轻汉。请婚荐女不自惭,画师微罪翻深按。
虽然责赂变真质,却为宫中去尤物。正似渠成秦利厚,反间之辜宜特宥。
汉皇傥有帝王资,尽戮奸谀赏延寿。
《昭君出塞行》拼音标注
zhāo jūn chū sāi xíng
xiǎo zhōng chuán jiàn jīn mén kāi,
cùi qíu yù jī gāo cūi wéi。
fán guān mò bài lǐng tiān yǔ,
yù yán rěn lèi qīng é cūi。
chén hūn jīn cùi fēng huán luàn,
pí pá nán xiě zhòng zhòng yuàn。
húi wàng qín guān yān wù shēn,
xīn hún àn zhú yāo xián duàn。
dà yān dāng guó guó shì bēi,
zuò zhì xiōng nú zhé qīng hàn。
qǐng hūn jiàn nv̌ bù zì cán,
huà shī wēi zùi fān shēn àn。
sūi rán zé lù biàn zhēn zhí,
què wèi gōng zhōng qù yóu wù。
zhèng sì qú chéng qín lì hòu,
fǎn jiān zhī gū yí tè yòu。
hàn huáng tǎng yǒu dì wáng zī,
jǐn lù jiān yú shǎng yán shòu。