题竞秀亭
(宋代)刘才邵
远水恨微茫,近山露岩壑。是中山佳处,远近理自各。
危亭枕江干,江外群峰泊。森然青玉圭,穿空势如削。
沙湍与松籁,逼耳笙磬作。勿言山宜远,近亦殊不恶。
云烟半山无,月雾带清薄。凝岚与空翠,不受晓雨濯。
是时崖窾藏,秀气森盘礴。方知寸碧岑,信美恐难博。
主人喜宾至,宴豆日参错。况山贤弟兄,超然解禅缚。
拄笏望西山,心境两脱略。想当觞咏时,险语恣嘲谑。
何当游其间,时听穿林雹。
《题竞秀亭》拼音标注
tí jìng xìu tíng
yuǎn shǔi hèn wēi máng,
jìn shān lù yán hè。
shì zhōng shān jiā chù,
yuǎn jìn lǐ zì gè。
wēi tíng zhěn jiāng gān,
jiāng wài qún fēng bó。
sēn rán qīng yù gūi,
chuān kōng shì rú xuē。
shā tuān yǔ sōng lài,
bī ěr shēng qìng zuò。
wù yán shān yí yuǎn,
jìn yì shū bù è。
yún yān bàn shān wú,
yuè wù dài qīng bó。
níng lán yǔ kōng cùi,
bù shòu xiǎo yǔ zhuó。
shì shí yá kuǎn cáng,
xìu qì sēn pán bó。
fāng zhī cùn bì cén,
xìn měi kǒng nán bó。
zhǔ rén xǐ bīn zhì,
yàn dòu rì cān cuò。
kuàng shān xián dì xiōng,
chāo rán jiě shàn fú。
zhǔ hù wàng xī shān,
xīn jìng liǎng tuō lvè。
xiǎng dāng shāng yǒng shí,
xiǎn yǔ zì cháo nvè。
hé dāng yóu qí jiān,
shí tīng chuān lín báo。