题四川崇庆牧常君殉节纪略后 其一

(宋代)安道

难臣珥笔久名钦,魂散巫阳不可寻。鸢堕蛮江荒徼梦,鹤归辽海故乡心。

战场终古流残泪,斋馆从今罢苦吟。此日浣花同庙食,灵旗风雨夜应深。

《题四川崇庆牧常君殉节纪略后 其一》拼音标注

tí sì chuān chóng qìng mù cháng jūn xùn jié jì lvè hòu qí yī
nán chén ěr bǐ jǐu míng qīn,
hún sàn wū yáng bù kě xún。
yuān duò mán jiāng huāng jiào mèng,
hè gūi liáo hǎi gù xiāng xīn。
zhàn cháng zhōng gǔ líu cán lèi,
zhāi guǎn cóng jīn bà kǔ yín。
cǐ rì wǎn huā tóng miào shí,
líng qí fēng yǔ yè yìng shēn。