出疆

(宋代)林仲虎

去时不敢留姓名,一身万里鸿名轻。
征鞭不返长淮水,正恐来螫愁此行。
吁嗟此行良独难,出门儿女更辛酸。
平生崛强身是胆,自许虎口能生还。
犬羊异种犹人类,惟有肝胆倾相示。
此语历历端不诬,毕竟言之无二意。
从前鸥鹭奋不飞,机心一动成惊疑。
愿言嘻嗑噉儿齿,直到齿落儿不知。

《出疆》拼音标注

chū jiāng
qù shí bù gǎn líu xìng míng,
yī shēn wàn lǐ hóng míng qīng。
zhēng biān bù fǎn cháng huái shǔi,
zhèng kǒng lái shì chóu cǐ xíng。
xū jiē cǐ xíng liáng dú nán,
chū mén ér nv̌ gèng xīn suān。
píng shēng jué qiáng shēn shì dǎn,
zì xǔ hǔ kǒu néng shēng huán。
quǎn yáng yì zhǒng yóu rén lèi,
wéi yǒu gān dǎn qīng xiāng shì。
cǐ yǔ lì lì duān bù wú,
bì jìng yán zhī wú èr yì。
cóng qián ōu lù fèn bù fēi,
jī xīn yī dòng chéng liáng yí。
yuàn yán xī kè dàn ér chǐ,
zhí dào chǐ luò ér bù zhī 。