登镇镜山

(宋代)安道

策马闲吟到上台,天然幽趣一台开。满城风雨当窗遇,千里江山入座来。

抚景每疑驹过隙,消愁更许客添杯。消沉戈戟知何限,犹傍残云问劫灰。

《登镇镜山》拼音标注

dēng zhèn jìng shān
cè mǎ xián yín dào shàng tái,
tiān rán yōu qù yī tái kāi。
mǎn chéng fēng yǔ dāng chuāng yù,
qiān lǐ jiāng shān rù zuò lái。
fǔ jǐng měi yí jū guò xì,
xiāo chóu gèng xǔ kè tiān bēi。
xiāo chén gē jǐ zhī hé xiàn,
yóu bàng cán yún wèn jié hūi。