春菊

(清代)林耀亭

本是经霜劫后身,秋容零落老风尘。自怜傲骨成奇癖,也被东皇雨露仁。

《春菊》拼音标注

chūn jú
běn shì jīng shuāng jié hòu shēn,
qīu róng líng luò lǎo fēng chén。
zì lián ào gǔ chéng qí pǐ,
yě bèi dōng huáng yǔ lù rén。