豨冻宜酒以皮为之入口爽而色可爱客以山谷醒酒冰比之余谓冰鳞物也其性寒比之玉狸又不莹戏成一首

(宋代)林希逸

豚膏鼎化元非胾,切入金盘得许清。鳞雪性寒空细缕,狸霜糟重欠通明。

渠嗟不遇黄山谷,我爱浑如碧水晶。醉后不妨冰著齿,最宜人是味温平。

《豨冻宜酒以皮为之入口爽而色可爱客以山谷醒酒冰比之余谓冰鳞物也其性寒比之玉狸又不莹戏成一首》拼音标注

xī dòng yí jǐu yǐ pí wèi zhī rù kǒu shuǎng ér sè kě ài kè yǐ shān gǔ xǐng jǐu bīng bǐ zhī yú wèi bīng lín wù yě qí xìng hán bǐ zhī yù lí yòu bù yíng xì chéng yī shǒu
tún gāo dǐng huà yuán fēi zì,
qiē rù jīn pán dé xǔ qīng。
lín xuě xìng hán kōng xì lv̌,
lí shuāng zāo zhòng qiàn tōng míng。
qú jiē bù yù huáng shān gǔ,
wǒ ài hún rú bì shǔi jīng。
zùi hòu bù fáng bīng zhù chǐ,
zùi yí rén shì wèi wēn píng。