题江贯道山水四言

(宋代)林希逸

远山丛丛,远树濛濛。咫尺万里,江行其中。短长何岸,高低何峰。

彼坻彼洔,彼瀑彼洪。晴岚乍豁,烟霭葱笼。或断或属,且淡且浓。

尔崒奚寺,尔盘奚宫。或垣阴翳,或梁嵌空。有吠者厖,有樵者翁。

危樯落碇,短棹掀蓬。往来异趣,寂动殊容。羃翠其庭,岂非卢鸿。

略彴而渡,岂非龟蒙。昔我经行,云山万重。若淮南北,与江西东。

亦蓑而雨,亦帽而风。乃今追惟,梦境相从。及此开卷,恍然昔同。

谁居作者,造化论功。淹总其裔,熙成是宗。声闻九陛,既召而终。

谓彼树白,谶其身穷。其然岂然,讯之天公。此名穹壤,畴曰不逢。

《题江贯道山水四言》拼音标注

tí jiāng guàn dào shān shǔi sì yán
yuǎn shān cóng cóng,
yuǎn shù méng méng。
zhǐ chǐ wàn lǐ,
jiāng xíng qí zhōng。
duǎn cháng hé àn,
gāo dī hé fēng。
bǐ chí bǐ zhǐ,
bǐ pù bǐ hóng。
qíng lán zhà huō,
yān ǎi cōng lóng。
huò duàn huò shǔ,
qiě dàn qiě nóng。
ěr zú xī sì,
ěr pán xī gōng。
huò yuán yīn yì,
huò liáng qiàn kōng。
yǒu fèi zhě páng,
yǒu qiáo zhě wēng。
wēi qiáng luò dìng,
duǎn zhuō xiān péng。
wǎng lái yì qù,
jì dòng shū róng。
mì cùi qí tíng,
qǐ fēi lú hóng。
lvè zhuó ér dù,
qǐ fēi gūi méng。
xī wǒ jīng xíng,
yún shān wàn zhòng。
ruò huái nán běi,
yǔ jiāng xī dōng。
yì suō ér yǔ,
yì mào ér fēng。
nǎi jīn zhūi wéi,
mèng jìng xiāng cóng。
jí cǐ kāi juàn,
huǎng rán xī tóng。
shúi jū zuò zhě,
zào huà lùn gōng。
yān zǒng qí yì,
xī chéng shì zōng。
shēng wén jǐu bì,
jì zhào ér zhōng。
wèi bǐ shù bái,
chèn qí shēn qióng。
qí rán qǐ rán,
xùn zhī tiān gōng。
cǐ míng qióng rǎng,
chóu yuē bù féng。