将乐杨贞母古风一首
(明代)林熙春
瞻彼蕙兰芬,灼灼竞桃李。当春谁不艳繁华,有时倏忽随霜靡。
只有南山顶上松,历尽寒冬节不毁。自古风人咏柏舟,于今贞妇差足拟。
贞妇当年初嫁时,夫心愿托梁鸿轨。讵云变起不须臾,白日黄泉路便徙。
剖破菱花无合期,掩玉埋香嗟已矣。青天寥廓不可呼,几番欲赴青丘里。
转思夫死宜从夫,从夫慷慨徒死尔。藐诸咄咄不堪闻,母死儿孤更何以。
况复高堂白发双,朝夕何人相终始。宁为万死一生身,忍饥和丸供菽水。
艰苦备尝五十秋,窗前明月为知己。凤毛五色幸翩翩,鸣翮摩天咫尺尔。
三山中夜怜啼乌,停翼犹俟风云起。向予偃室接澹台,今日相期何底止。
勉旃报母春晖心,圣世忠臣求孝子。
《将乐杨贞母古风一首》拼音标注
jiāng lè yáng zhēn mǔ gǔ fēng yī shǒu
zhān bǐ hùi lán fēn,
zhuó zhuó jìng táo lǐ。
dāng chūn shúi bù yàn fán huá,
yǒu shí shū hū súi shuāng mǐ。
zhǐ yǒu nán shān dǐng shàng sōng,
lì jǐn hán dōng jié bù hǔi。
zì gǔ fēng rén yǒng bǎi zhōu,
yú jīn zhēn fù chà zú nǐ。
zhēn fù dāng nián chū jià shí,
fū xīn yuàn tuō liáng hóng gǔi。
jù yún biàn qǐ bù xū yú,
bái rì huáng quán lù biàn xǐ。
pōu pò líng huā wú hé qī,
yǎn yù mái xiāng jiē yǐ yǐ。
qīng tiān liáo kuò bù kě hū,
jī fān yù fù qīng qīu lǐ。
zhuǎn sī fū sǐ yí cóng fū,
cóng fū kāng kǎi tú sǐ ěr。
miǎo zhū duō duō bù kān wén,
mǔ sǐ ér gū gèng hé yǐ。
kuàng fù gāo táng bái fā shuāng,
zhāo xī hé rén xiāng zhōng shǐ。
níng wèi wàn sǐ yī shēng shēn,
rěn jī hé wán gōng shú shǔi。
jiān kǔ bèi cháng wǔ shí qīu,
chuāng qián míng yuè wèi zhī jǐ。
fèng máo wǔ sè xìng piān piān,
míng hé mó tiān zhǐ chǐ ěr。
sān shān zhōng yè lián tí wū,
tíng yì yóu sì fēng yún qǐ。
xiàng yú yǎn shì jiē dàn tái,
jīn rì xiāng qī hé dǐ zhǐ。
miǎn zhān bào mǔ chūn hūi xīn,
shèng shì zhōng chén qíu xiào zǐ。
- 上一篇:韩山行送弄令公之华州
- 下一篇:丁巳买米