朱典卿和章有结茅孤青之语戏为古风以绝之
(宋代)林希逸
盥手捧诗神索索,高怀细把重抽绎。冥心不觉有鬼知,消息漏传到姑射。
个中昨夜有使来,梦魂暗引飞双腋。楼高百尺锦户开,中有一人犹岸帻。
低头未敢问起居,自言我是壶仙客。紫薇花下引笑归,世缘已谢来兹宅。
虽然旧隐也未忘,离宫尚浸孤青碧。侧聆有客身姓朱,结茅准拟欺泉石。
山神火急报此间,移文便已回飞驿。冯夷奏记奉指挥,严兵锁断青松壁。
公为诗案有引连,归到人间凭解释。云渠姓字在天衢,捡点不上幽人籍。
明年已著瑞鹤袍,浪言谁与飞凫舄。便令勋业了鼎彝,也莫迂我云山迹。
宇宙如今况未清,经纶不任伊谁责。更是蓬莱有新禁,岩扃不许金袍惜。
诗词固然多孟浪,此事也须先禁格。划然惊觉汗满身,捉笔书之窗已白。
请君从此莫戏谈,恐有鬼神重听得。
《朱典卿和章有结茅孤青之语戏为古风以绝之》拼音标注
zhū diǎn qīng hé zhāng yǒu jié máo gū qīng zhī yǔ xì wèi gǔ fēng yǐ jué zhī
guàn shǒu pěng shī shén suǒ suǒ,
gāo huái xì bǎ zhòng chōu yì。
míng xīn bù jué yǒu gǔi zhī,
xiāo xī lòu chuán dào gū shè。
gè zhōng zuó yè yǒu shǐ lái,
mèng hún àn yǐn fēi shuāng yì。
lóu gāo bǎi chǐ jǐn hù kāi,
zhōng yǒu yī rén yóu àn zé。
dī tóu wèi gǎn wèn qǐ jū,
zì yán wǒ shì hú xiān kè。
zǐ wéi huā xià yǐn xiào gūi,
shì yuán yǐ xiè lái zī zhái。
sūi rán jìu yǐn yě wèi wàng,
lí gōng shàng jìn gū qīng bì。
cè líng yǒu kè shēn xìng zhū,
jié máo zhǔn nǐ qī quán shí。
shān shén huǒ jí bào cǐ jiān,
yí wén biàn yǐ húi fēi yì。
féng yí zòu jì fèng zhǐ hūi,
yán bīng suǒ duàn qīng sōng bì。
gōng wèi shī àn yǒu yǐn lián,
gūi dào rén jiān píng jiě shì。
yún qú xìng zì zài tiān qú,
jiǎn diǎn bù shàng yōu rén jí。
míng nián yǐ zhù rùi hè páo,
làng yán shúi yǔ fēi fú xì。
biàn lìng xūn yè le dǐng yí,
yě mò yū wǒ yún shān jī。
yǔ zhòu rú jīn kuàng wèi qīng,
jīng lún bù rèn yī shúi zé。
gèng shì péng lái yǒu xīn jìn,
yán jiōng bù xǔ jīn páo xī。
shī cí gù rán duō mèng làng,
cǐ shì yě xū xiān jìn gé。
huá rán liáng jué hàn mǎn shēn,
zhuō bǐ shū zhī chuāng yǐ bái。
qǐng jūn cóng cǐ mò xì tán,
kǒng yǒu gǔi shén zhòng tīng dé。
- 上一篇:刘躔甫许以古诗集见假而竟不至代书促之
- 下一篇:纪异诗