庵中独居感怀三首 其一
(宋代)陆游
身愈龙钟发愈稀,流年冉冉迫残晖。读书十纸勤虽在,上树千回事已非。
仗马曾鸣宜取斥,牧羝虽乳亦忘归。馀生自笑知何似,万里辽天老令威。
《庵中独居感怀三首 其一》拼音标注
ān zhōng dú jū gǎn huái sān shǒu qí yī
shēn yù lóng zhōng fā yù xī,
líu nián rǎn rǎn pò cán hūi。
dú shū shí zhǐ qín sūi zài,
shàng shù qiān húi shì yǐ fēi。
zhàng mǎ céng míng yí qǔ chì,
mù dī sūi rǔ yì wàng gūi。
yú shēng zì xiào zhī hé sì,
wàn lǐ liáo tiān lǎo lìng wēi。