听琴

(宋代)陆游

疏帘曲槛蘋风凉,细腰美人藕丝裳。绿藤水文穿矮床,玉指纤纤弹履霜。

高林莺啭日正长,幽涧泉鸣夜未央。哀思不怨和而庄,有齐淑女礼自防。

世人但惑青楼倡,琵琶箜篌杂胡羌。试听一曲醒汝狂,文姬指法传中郎。

《听琴》拼音标注

tīng qín
shū lián qū jiàn pín fēng liáng,
xì yāo měi rén ǒu sī cháng。
lv̀ téng shǔi wén chuān ǎi chuáng,
yù zhǐ xiān xiān dàn lv̌ shuāng。
gāo lín yīng zhuàn rì zhèng cháng,
yōu jiàn quán míng yè wèi yāng。
āi sī bù yuàn hé ér zhuāng,
yǒu qí shú nv̌ lǐ zì fáng。
shì rén dàn huò qīng lóu chàng,
pí pá kōng hóu zá hú qiāng。
shì tīng yī qū xǐng rǔ kuáng,
wén jī zhǐ fǎ chuán zhōng láng。