拟古 其四
(清代)纳兰性德
白云本无心,卷舒南山颠。遥峰如梦中,孤影吹能还。
忽然峰高霞,霏霏欲成烟。风花落不已,流辉转可怜。
皎洁自多愁,况复对下弦。高楼夜已半,惜此不成眠。
《拟古 其四》拼音标注
nǐ gǔ qí sì
bái yún běn wú xīn,
juàn shū nán shān diān。
yáo fēng rú mèng zhōng,
gū yǐng chūi néng huán。
hū rán fēng gāo xiá,
fēi fēi yù chéng yān。
fēng huā luò bù yǐ,
líu hūi zhuǎn kě lián。
jiǎo jié zì duō chóu,
kuàng fù dùi xià xián。
gāo lóu yè yǐ bàn,
xī cǐ bù chéng mián。