鱼山神女祠歌

(唐代)王维

〔一作渔山神女智琼祠二首〕
〔张茂先神女赋序曰。魏济北从事弦超。嘉平中。夜梦神
女来。
自称天上玉女。姓成公。字智琼。东郡人。早失父母。天
地哀其
孤苦。令得下嫁。后三四日一来。即乘辎[车并]。衣罗
绮。智
琼能隐其形。不能藏其声。且芬香达于室宇。颇为人知。
一旦。
神女别去。留赠裙衫[衤两]裆。述征记曰。魏嘉平中。
有神女
成公智琼。降弦超。同室疑其有奸。智琼乃绝。后五年。
超使将
之洛西。至济北渔山下陷上。①遥望曲道头。有车马似智
琼。果
是。至洛。克复旧好。唐王勃杂曲曰。智琼神女。来访文
君。按
十道志云。渔山一名吾山。汉武帝过渔山。作[夸瓜]子
歌云。
吾山平兮巨野溢。是也。〕
①笺注本“陷”作“陌”,是。

《鱼山神女祠歌》拼音标注

yú shān shén nv̌ cí gē
〔 yī zuò yú shān shén nv̌ zhì qióng cí èr shǒu 〕 〔 zhāng mào xiān shén nv̌ fù xù yuē。
wèi jì běi cóng shì xián chāo。
jiā píng zhōng。
yè mèng shén nv̌ lái。
zì chēng tiān shàng yù nv̌。
xìng chéng gōng。
zì zhì qióng。
dōng jùn rén。
zǎo shī fù mǔ。
tiān dì āi qí gū kǔ。
lìng dé xià jià。
hòu sān sì rì yī lái。
jí chéng zī [ chē bìng ]。
yī luō qǐ。
zhì qióng néng yǐn qí xíng。
bù néng cáng qí shēng。
qiě fēn xiāng dá yú shì yǔ。
pǒ wèi rén zhī。
yī dàn。
shén nv̌ bié qù。
líu zèng qún shān [ 衤 liǎng ] dāng。
shù zhēng jì yuē。
wèi jiā píng zhōng。
yǒu shén nv̌ chéng gōng zhì qióng。
jiàng xián chāo。
tóng shì yí qí yǒu jiān。
zhì qióng nǎi jué。
hòu wǔ nián。
chāo shǐ jiāng zhī luò xī。
zhì jì běi yú shān xià xiàn shàng。
① yáo wàng qū dào tóu。
yǒu chē mǎ sì zhì qióng。
guǒ shì。
zhì luò。
kè fù jìu hǎo。
táng wáng bó zá qū yuē。
zhì qióng shén nv̌。
lái fǎng wén jūn。
àn shí dào zhì yún。
yú shān yī míng wú shān。
hàn wǔ dì guò yú shān。
zuò [ kuā guā ] zǐ gē yún。
wú shān píng xī jù yě yì。
shì yě。
〕 ① jiān zhù běn “ xiàn ” zuò “ mò ”,
shì 。