望乡吟 其二

(清代)郑珍

神仙爱楼居,亦复喜峭僻。辰阳山水窟,上古断人迹。

仙者忘其名,于此结灵宅。下映百丈潭,上接千仞壁。

朝服砂五色,暮食芧三脊。潭中白龙子,时时受馀液。

不知几千载,仙眷有分析。广构嵌穴閒,几至无剩隙。

此时盘瓠氏,子孙正昌炽。名山出帝赐,荒岩任游息。

一朝惊见人,奔赴急欲齰。泅水不没鼻,踏崖如履席。

乱厹污石花,吠声入空碧。仙者谓行乎,群犬势已逼。

宝剑不及携,丹经不及匿。举室尽飞升,诸物弃狼籍。

白龙起相从,猝上误触石。尺木为所伤,乾死挂崭崱。

元精死不泯,一线透岩石。君看斗壁上,遗迹尚历历。

曼衍作歌诗,因之寄桑郦。

《望乡吟 其二》拼音标注

wàng xiāng yín qí èr
shén xiān ài lóu jū,
yì fù xǐ qiào pì。
chén yáng shān shǔi kū,
shàng gǔ duàn rén jī。
xiān zhě wàng qí míng,
yú cǐ jié líng zhái。
xià yìng bǎi zhàng tán,
shàng jiē qiān rèn bì。
zhāo fú shā wǔ sè,
mù shí xù sān jí。
tán zhōng bái lóng zǐ,
shí shí shòu yú yè。
bù zhī jī qiān zài,
xiān juàn yǒu fēn xī。
guǎng gōu qiàn xué xián,
jī zhì wú shèng xì。
cǐ shí pán hù shì,
zǐ sūn zhèng chāng chì。
míng shān chū dì sì,
huāng yán rèn yóu xī。
yī zhāo liáng jiàn rén,
bēn fù jí yù cuò。
qíu shǔi bù méi bí,
tà yá rú lv̌ xí。
luàn qíu wū shí huā,
fèi shēng rù kōng bì。
xiān zhě wèi xíng hū,
qún quǎn shì yǐ bī。
bǎo jiàn bù jí xié,
dān jīng bù jí nì。
jǔ shì jǐn fēi shēng,
zhū wù qì láng jí。
bái lóng qǐ xiāng cóng,
cù shàng wù hóng shí。
chǐ mù wèi suǒ shāng,
gān sǐ guà zhǎn zé。
yuán jīng sǐ bù mǐn,
yī xiàn tòu yán shí。
jūn kàn dǒu bì shàng,
yí jī shàng lì lì。
màn yǎn zuò gē shī,
yīn zhī jì sāng lì。