望乡吟 其一

(清代)郑珍

一滩高五尺,十滩高五丈。行尽铜溪四百滩,铜厓应当白云上。

厓上还有千万山,一重高出一重颠。待到铜厓望乡国,始似从此看云閒。

山高如梯水如箭,到家早晚樱桃绽。心随飞鸟去悠悠,白发红绷眼中见。

万里真成一梦游,茗山重认雨中舟。桐花落尽春风老,杜宇催人坐白头。

《望乡吟 其一》拼音标注

wàng xiāng yín qí yī
yī tān gāo wǔ chǐ,
shí tān gāo wǔ zhàng。
xíng jǐn tóng xī sì bǎi tān,
tóng yá yìng dāng bái yún shàng。
yá shàng huán yǒu qiān wàn shān,
yī zhòng gāo chū yī zhòng diān。
dài dào tóng yá wàng xiāng guó,
shǐ sì cóng cǐ kàn yún xián。
shān gāo rú tī shǔi rú jiàn,
dào jiā zǎo wǎn yīng táo zhàn。
xīn súi fēi niǎo qù yōu yōu,
bái fā hóng bēng yǎn zhōng jiàn。
wàn lǐ zhēn chéng yī mèng yóu,
míng shān zhòng rèn yǔ zhōng zhōu。
tóng huā luò jǐn chūn fēng lǎo,
dù yǔ cūi rén zuò bái tóu。